
Người ta nói nghệ sĩ “tham lam”. Đúng thật, họ tham lam cảm xúc, tham lam trải nghiệm, tham lam thử mọi lĩnh vực. Thế nhưng, chính điều tham lam ấy mới làm nên “men” sáng tạo. Nó biến khoảnh khắc bình thường thành điều phi thường, mỗi ý tưởng nhỏ thành một vũ trụ riêng.
Sự tham lam bên trong lửa nghề của Thiên Minh không phải kiểu chiếm đoạt, mà điềm tĩnh ngự trị phần lớn. Điềm tĩnh nhưng không đồng nghĩa với thiếu liều lĩnh. Từ Vương Bảo Trung đến Thiên Minh, miền Tây đến Sài Gòn, rồi sang Mỹ. Từ người mẫu, diễn viên, ca sĩ đến nhiếp ảnh gia… Hành trình làm nghệ thuật và sáng tạo của anh như cuộc dạo chơi “nhẹ tênh”. Một người nghệ sĩ như anh làm được tất cả, đơn giản vì “yêu, sống và tạo ra cái đẹp”.
Thiên Minh còn nhớ mình bén duyên với nghệ thuật trong vai trò nào không?
Tôi bắt đầu bén duyên với nghệ thuật bằng âm nhạc. Tôi từng đứng trên sân khấu, trình diễn trước khán giả với vai trò ca sĩ. Nhưng theo thời gian, tôi nhận ra mình cũng muốn lắng nghe, quan sát và kể lại câu chuyện đời sống bằng ống kính. Âm nhạc cho tôi cảm xúc, nhiếp ảnh cho tôi chiều sâu. Và hai hành trình ấy kết nối để làm nên con người nghệ sĩ của tôi hôm nay. Với tôi, nghệ thuật không chỉ là nghề, mà là cách sống, là trách nhiệm của người đàn ông trong việc gìn giữ và tạo ra cái đẹp cho bản thân và cho đời.

Khoảnh khắc nào khiến bạn tin rằng mình có thể gắn bó nghệ thuật một cách nghiêm túc và lâu dài?
Không phải một khoảnh khắc rực rỡ cụ thể, mà là những khoảnh khắc nhỏ lặp đi lặp lại. Khi cầm máy, đứng trên sân khấu hay trong một khung hình, tôi nghe rõ tiếng nói bên trong: “Đây là nơi mình thuộc về”. Tôi cứ làm và làm mãi, cho đến khi nhận ra mình không thể dừng lại. Chính sự gắn bó ấy đã cho tôi niềm tin, nghệ thuật là con đường lâu dài mà mình muốn đi. Với tôi, hạnh phúc nhất là được lao động, cống hiến cho công việc mình yêu.


Cột mốc nào đưa cái tên Thiên Minh đến gần hơn với khán giả đại chúng?
Năm 17 tuổi, Thiên Minh được khán giả tuổi teen biết đến sau khi đăng quang ở một cuộc thi. Đến 25, tôi tìm thấy bản ngã mình qua nhiếp ảnh chân dung đen trắng. Lúc đó, mọi người biết đến Thiên Minh nghệ sĩ, người quan sát và kể chuyện bằng hình ảnh. Ngoài 30, tôi sống hết mình, không theo khuôn mẫu và tham gia Anh trai vượt ngàn chông gai. May mắn thay, Thiên Minh vẫn tồn tại, theo cách rất riêng.
Phong cách của bạn thay đổi thế nào theo thời gian? Nếu phải gắn nhãn style hiện tại của mình, bạn sẽ gọi là gì?
Phong cách của tôi trước giờ vốn tối giản và lịch lãm. Nhưng theo thời gian, nó thay đổi như cách ánh sáng dịch chuyển trong một ngày. Ở tuổi 18, tôi giống buổi sáng: nhiều màu sắc, đôi khi gấp gáp và muốn thử mọi góc nhìn. Đến tuổi 30, tôi nhận ra điều mình cần không phải là nhiều “ánh sáng”, mà là ánh sáng vừa đủ để làm rõ bản thể. Phong cách hôm nay với tôi cũng vậy: càng giản đơn, càng cuốn hút.

Trong tủ quần áo của mình, trang phục nào bạn thấy đặc biệt nhất – về giá trị, kỷ niệm hoặc sự độc đáo?
Đối với tôi có lẽ là những bộ đồ linen. Trang phục với chất liệu này nhiều đến mức tôi không đếm nổi, dù kiểu dáng và màu sắc khá giống nhau. Chính sự giản dị, gần gũi ấy khiến tôi gắn bó đến mức sau này còn phát triển hẳn một thương hiệu riêng từ linen. Có lẽ đó cũng là cách tôi định nghĩa phong cách: tự nhiên, thoải mái nhưng vẫn tinh tế.

Nếu chỉ được mặc một bộ trang phục cho cả phần đời còn lại, bạn sẽ chọn gì?
Nếu chỉ được mặc một outfit cho cả phần đời còn lại, tôi sẽ chọn linen. Với tôi, linen như một làn gió thiên nhiên khoác lên người, nhẹ nhàng, thoải mái và tự do. Nó nhắc tôi về những chuyến đi tuổi trẻ khắp thế giới, nơi linen luôn là hành trang không thể thiếu. Đến hôm nay, mỗi lần mặc linen, tôi có cảm giác như tiếp tục chuyến phiêu lưu dài mang tên cuộc sống.

Khi không bận rộn với sân khấu hay ống kính, bạn thư giãn ra sao? Có sở thích hay thói quen nào ít người biết đến không?
Tôi trở về là một người bình thường. Lang thang trên phố, ghé quán ăn vỉa hè, dừng chân ở chợ địa phương để tìm cảm hứng từ đời sống… Hay những chuyến đi bất chợt một mình ở thành phố mới. Tất cả đều không lên kế hoạch, không đợi chờ. Tôi thích cảm giác ngẫu hứng, vừa đời thường, vừa cho mình không gian riêng để tận hưởng. Lúc ấy, tôi thấy mình như những nhân vật của tiểu thuyết gia Haruki Murakami: lặng lẽ, đơn độc, nhưng luôn tìm thấy bình yên và những phát hiện mới từ điều rất nhỏ.

Có ba triển lãm và ba bộ phim nào mà bạn nghĩ ai cũng nên trải nghiệm ít nhất một lần trong đời?
Khó có thể gom nghệ thuật vào vài cái tên, nhưng nếu phải chọn, tôi sẽ gợi ý ba triển lãm mà ai cũng nên trải qua ít nhất một lần: In the American West của Richard Avedon, Infinity Mirror Rooms của Yayoi Kusama và Versailles của Lee Ufan. Với tôi, mỗi triển lãm là một hướng nhìn riêng: mạnh mẽ, mê hoặc, tĩnh tại. Chúng nhắc nhở rằng nghệ thuật không có biên giới, chỉ có những cuộc đối thoại giữa Đông và Tây, giữa con người và chính mình.
Line 1
line 2
Về điện ảnh, tôi sẽ gợi ý phim của Trần Anh Hùng về Việt Nam, đặc biệt là Mùi đu đủ xanh và Xích lô, Spring, Summer, Fall, Winter… and Spring của Kim Ki-duk và Little Buddha của Bernardo Bertolucci.
Thiên Minh có thể bật mí dự án nghệ thuật tương lai của mình là gì?

***Ê-kíp thực hiện***
Trang sức: Cartier.
Nhiếp ảnh gia: Anh Quân.
Quản lý dự án: TienTien Din.
Stylist: Xisan.
Trang điểm: Vuong Khiem.
