
Từ một biệt danh vui trên mạng xã hội, cụm từ “concert Quốc gia” bất ngờ trở thành sự thật. Tối 26/8 tới đây, tại Trung tâm Triển lãm Việt Nam (Đông Anh, Hà Nội), chương trình Việt Nam Trong Tôi sẽ chính thức diễn ra, quy tụ một dàn nghệ sĩ nổi tiếng gồm Soobin Hoàng Sơn, Hòa Minzy, Erik, Đức Phúc, Anh Tú, Quân A.P, Dương Hoàng Yến và ban nhạc Chillies.
Thay đổi lịch trình liên tục dẫn đến phẫn nộ
Sự kiện nằm trong chuỗi hoạt động kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9, vì vậy ngay từ khi thông báo đã nhanh chóng nhận được sự quan tâm đặc biệt. Khác với những concert thương mại, chương trình lần này không bán vé, toàn bộ vé được phát miễn phí trực tiếp từ ban tổ chức. Với sức chứa 9.000 khán giả, kế hoạch ban đầu được công bố khá rõ ràng: chia đều làm ba ngày phát vé, từ 20 đến 22/8, mỗi ngày sẽ có 3.000 vé.
Tuy nhiên, những gì diễn ra lại không suôn sẻ như dự tính. Ngày phát vé đầu tiên, hàng ngàn người đã đổ về xếp hàng từ sớm, khiến khu vực trở nên quá tải. Lượng người chen chúc quá đông buộc ban tổ chức phải dừng phát giữa chừng với lý do đảm bảo an toàn, tránh tình trạng xô đẩy.
Những tấm vé miễn phí nhưng đắt đỏ

Sang ngày thứ hai, thay vì tiếp tục phương án chia nhỏ số vé, ban tổ chức bất ngờ phát toàn bộ vé còn lại và đồng thời hủy bỏ đợt phát vé thứ ba. Thông báo này lập tức gây ra làn sóng bức xúc. Nhiều khán giả đã kiên nhẫn chờ đợi từ đầu nhưng vẫn trắng tay. Một số khác thậm chí chưa kịp có mặt theo lịch cũ thì phát hiện vé đã hết sạch.
Trong bối cảnh đó, những tấm vé vốn được phát miễn phí bỗng chốc trở thành “hàng hiếm”. Trên nhiều hội nhóm, vé concert Việt Nam Trong Tôi nhanh chóng được rao bán lại với mức giá từ vài trăm nghìn đến cả triệu đồng, tùy vị trí. Sự việc đặt ra nhiều câu hỏi về khâu tổ chức. Tại sao một sự kiện quy mô lớn lại thiếu phương án kiểm soát đám đông và điều phối hợp lý? Liệu việc phát vé miễn phí có thực sự đảm bảo công bằng cho tất cả khán giả, hay vô tình tạo điều kiện cho tình trạng vé chợ đen nở rộ?

Mô hình phát vé miễn phí cho những sự kiện cộng đồng không phải mới, nhưng ở nhiều nước, ban tổ chức thường áp dụng biện pháp công nghệ như đăng ký online, bốc thăm ngẫu nhiên, hoặc phát vé điện tử có mã định danh để hạn chế tình trạng gom vé và trục lợi từ đó.
Sức hút của chương trình vẫn không hề giảm sút. Với dàn line-up toàn những cái tên đình đám và ý nghĩa đặc biệt của sự kiện, Việt Nam Trong Tôi vẫn đang là cái tên “hot” nhất mạng xã hội những ngày này. Nhưng câu hỏi còn bỏ ngỏ là: liệu trải nghiệm tại concert có thực sự đáng giá đến mức biến một tấm vé miễn phí thành món hàng triệu đồng, hay đây chỉ là hệ quả từ cách tổ chức chưa phù hợp?

Câu chuyện “vé miễn phí nhưng đắt đỏ” này cũng là lời nhắc nhở rằng, để xây dựng một nền văn hóa thưởng thức âm nhạc công bằng và văn minh, yếu tố tổ chức cần được đặt lên hàng đầu. Không chỉ ở khâu kiểm soát vé, mà còn ở việc tạo điều kiện tiếp cận cho đúng đối tượng khán giả: những người thật sự muốn đến để thưởng thức nghệ thuật, chứ không phải những kẻ lợi dụng cơ hội để trục lợi. Nếu không, ngay cả một sự kiện ý nghĩa như Việt Nam Trong Tôi cũng khó tránh khỏi hình ảnh lộn xộn, bức xúc và bị bao phủ bởi câu chuyện vé chợ đen.
