
Là thương hiệu thành lập tại Santo Domingo vào năm 2014 bởi Angelo Beato và Yamil Arbaje, LEBLANCSTUDIOS khởi đầu như một “nghiên cứu” về Caribe và lịch sử độc đáo của vùng đất này. Từ đó, thương hiệu định nghĩa thời trang như một ngôn ngữ chung cho mọi tầng lớp – thứ ngôn ngữ bắt nguồn từ chính cái nôi của Tân Thế giới.

Từ giải Graduate Prize tại Fashion Trust US 2024, lời mời thảo luận tại The Met, đến màn ra mắt BST Thu/Đông 2025 trong lịch chính thức NYFW/CFDA, thương hiệu Caribe đã từng bước khẳng định vị thế quốc tế. Song song với những cột mốc đó, LEBLANCSTUDIOS còn là thương hiệu Dominica đầu tiên gắn kết giới trẻ bằng sự chân thực. Họ hiện thực hoá tinh thần Caribe đương đại trong ánh đèn sàn diễn lẫn những cuộc vui đường phố. Hơn cả quần áo, LEBLANCSTUDIOS là không gian cộng đồng – nơi thời trang, âm nhạc và vũ điệu đan cài thành nhịp sống.
Với BST Xuân/Hè 2026, LEBLANCSTUDIOS đưa mọi thứ đi xa hơn. Thương hiệu biến sàn diễn thành “bảo tàng sống”. Ở đó quần áo trở thành ký ức, giấc mơ và lời phản kháng. Từ áo khoác len với cổ da đến denim biến hình thành túi áo, áo sơ truyền thống chacabana của Dominica tái sinh trong nhiều dáng vẻ. Mỗi thiết kế đều chạm tới câu hỏi: liệu một mảnh vải có thể trở thành tổ ấm, hay một bộ vest có thể hóa thành tuyên ngôn chính trị?
Với tên gọi Museum of Common Oddities, bộ sưu tập LEBLANCSTUDIOS SS26 mang nhiều tầng lớp ý nghĩa, vừa giàu ẩn dụ vừa chất chứa nhiều suy tư chính trị. Hai anh có thể chia sẻ khoảnh khắc hay trải nghiệm nào đã khởi nguồn cho ý tưởng bộ sưu tập này? Vì sao đây lại là câu chuyện hai anh muốn kể vào thời điểm hiện tại?
Yamil: Có rất nhiều lý do. Chúng tôi bị cuốn hút bởi khái niệm “bảo tàng”, bởi ngày nay, bảo tàng giống như một biểu tượng xã hội – chỉ cần gắn tên mình vào đó, bạn đã có thêm vốn liếng văn hoá. Thay vì tiếp cận bộ sưu tập bằng lăng kính xa xỉ hay thật phong cách, chúng tôi muốn nhìn nó từ một khía cạnh văn hóa.
Tên gọi Museum of Common Oddities vốn đã mang tính mỉa mai. Nó khắc họa những khoảnh khắc thường nhật, thậm chí phi lý, nơi các người mẫu trở thành “tác phẩm sống”. Và nếu đọc lướt qua, tên bộ sưu tập có thể biến thành Museum of Commodities như một cách chơi chữ gợi liên tưởng trực tiếp đến thời trang và sự tiêu thụ.
Angelo: Bên cạnh cái tên giàu ẩn dụ, chúng tôi tiếp cận bộ sưu tập như cách làm một bộ phim hay viết một cuốn tiểu thuyết. Ở đó, mỗi nhân vật mang trong mình một câu chuyện, một lý do để hiện diện. Mạch kể ấy được nối dài từ chính đời sống của chúng tôi giữa New York và Cộng hòa Dominica, đồng thời vang vọng lịch sử những nhà tri thức tha hương của thập niên 1950, 1960, 1970 và 1980 – một quá khứ vẫn còn nguyên sức nặng với hiện tại. Với chúng tôi, “bảo tàng” trở thành nơi tất cả những câu chuyện ấy gặp gỡ, soi chiếu và cộng hưởng.





Hai anh nhiều câu hỏi gợi mở: Trang phục có ý nghĩa gì với một người nhập cư? Bộ suit tượng trưng cho điều gì với một người phải sống lưu vong? Liệu một mảnh vải có thể trở thành tổ ấm? Là người Dominica, đồng thời làm việc giữa Santo Domingo và New York, trải nghiệm đó đã giúp anh trả lời những câu hỏi này trong công việc sáng tạo ra sao?
Yamil: Tôi đến New York ở tuổi đôi mươi nhờ học bổng toàn phần ngành thời trang. Cú sốc thật sự lớn. Dù học thiết kế, tôi vốn chẳng phải kiểu người chăm chút ngoại hình hay sưu tầm quần áo đẹp. Nhưng bỗng dưng, xung quanh tôi phần lớn là những người ăn mặc chỉn chu đến từng chi tiết, đầy sáng tạo.
Với một người nhập cư, ưu tiên của bạn sẽ khác. Bạn tự hỏi bản thân nhiều câu hỏi: làm sao để được làm việc hợp pháp, để kiếm sống, để xây dựng cộng đồng? Quần áo gần như biến mất khỏi danh sách những điều quan trọng.
Thế nhưng, khi đã có chút ổn định, tôi bắt đầu nhận ra sức mạnh của quần áo. Tôi không mua nhiều, mà chọn lọc những món có ý nghĩa như nơi tôi tìm thấy nó, vì bàn tay đã làm ra nó, hay chất liệu của nó. Những món đồ ấy giúp tôi xây dựng bản sắc, neo mình vào một nơi chốn mới. Ngay cả trong lúc khó khăn, tôi tin rằng xuất hiện với vẻ ngoài chỉnh tề nhất có thể sẽ giúp tâm trạng ta tốt hơn và tự tin hơn nơi xứ lạ.
Vì thế, khi nhìn lại những trải nghiệm đã đi qua và nhận ra đâu là quần áo chúng tôi thực sự cần, chúng tôi muốn tạo nên một bộ sưu tập dành cho cộng đồng di dân và cho người Latin tại Mỹ.
Angelo: Khi bắt đầu đi làm tại New York, tôi cảm thấy mình sống giữa hai thế giới, về thời gian, không gian, ngôn ngữ, cả cách tồn tại và phẩm giá. Với một người phải rời quê hương, bộ suit không chỉ là trang phục trang trọng; nó còn giống như một bộ “trang phục hóa trang”, giúp bạn được chấp nhận ở nơi vốn không dành cho mình. Trong công việc, tôi nhìn quần áo như những vật chứa đựng trải nghiệm ấy, vừa có thể thể hiện nguồn gốc, vừa có thể che giấu nó; vừa làm bạn trở nên mới mẻ, vừa giúp bạn tìm lại cội rễ.

Bộ sưu tập Xuân/Hè 2026 hòa trộn giữa lịch sử và tưởng tượng, giữa chính trị và phong cách. Vậy trong quá trình sáng tạo, các anh đã thể hiện yếu tố “kháng cự” như thế nào – qua chất liệu, cách thực hiện hay chính câu chuyện mà các anh kể?
Yamil: Chúng tôi đưa trực tiếp yếu tố kháng cự vào trang phục – như những chiếc sơ mi mang âm hưởng quân đội, hay những thiết kế gợi nhớ đến trang phục của các nhóm chính trị. Nhưng đồng thời, chúng tôi mềm mại hoá những hình ảnh ấy bằng các chi tiết nữ tính, như tay áo xẻ từ vai xuống cổ tay, cho phép người mặc thắt lại hay buông lỏng. Ý tưởng về đồng phục và sự tinh tế trở thành trung tâm của bộ sưu tập.
Bên cạnh đó, cách sử dụng màu sắc và xếp chồng họa tiết cũng được áp dụng để phản ánh sự hỗn loạn và đa tầng của thực tại mà chúng tôi muốn kể. Vượt ra ngoài trang phục, điều này còn lan sang cả quá trình casting, tóc và make-up. Mùa này, chúng tôi dành thời gian để tìm hiểu xem mỗi người mẫu đại diện cho điều gì trong bộ sưu tập; đồng thời, làm việc cùng diễn viên, nhạc sĩ Afro-Dominica, vũ công, nhà hoạt động, cũng như những gương mặt được tuyển chọn ngẫu nhiên trên phố.
Angelo: Những câu chuyện trong bộ sưu tập này tái hiện lịch sử Mỹ Latinh như một cánh đồng của trí tưởng tượng cấp tiến. Các người mẫu vào vai các kẻ nổi loạn, thi sĩ, đạo diễn, vũ công, người tha hương. Họ mang trong mình những cách phản kháng riêng, thể hiện ngay cả trong cách họ di chuyển và hiện diện.
Tôi muốn bộ sưu tập này như một lời mời. Hãy hành động, hãy mơ, phá vỡ sự tẻ nhạt thường nhật và thêm một chút tinh nghịch vào cuộc sống…
Hai anh chơi đùa với ý tưởng về che đậy và phô mình trong một chiếc blazer che kín cơ thể, một chiếc sơ mi tái định nghĩa đối xứng. Vậy theo anh, sự đối lập này muốn nói gì với nam giới, hay bất kỳ ai từng được dạy phải ăn mặc theo một “quy chuẩn” nhất định?
Yamil: Khi thiết kế, tôi luôn tự hỏi: mình có thể cho thế giới thấy điều gì về người đàn ông Caribe hay Mỹ Latinh mà trước nay chưa được nhìn thấy? Chính ở đó, ý tưởng về ẩn—hiện trong trang phục xuất hiện. Chúng tôi muốn đặt câu hỏi về những quy tắc ăn mặc quen thuộc, nhưng vẫn giữ trọn tinh thần menswear cổ điển ở Caribe.
Trang phục vẫn gìn giữ giá trị văn hóa, nhưng dưới một lăng kính mới. Không chỉ là màu sắc, họa tiết hay phom dáng quen thuộc, chúng tôi còn đề xuất một tủ đồ mới dành cho những người không còn “vừa vặn” với chuẩn mực cũ. Điều này không có nghĩa quần áo phải lòe loẹt hay phô trương. Đây là cách thử nghiệm trên các mẫu kinh điển, tạo ra không gian để vừa thể hiện sự mong manh, vừa tôn vinh sức mạnh.



Khi những chuẩn mực về nam tính đang dịch chuyển, anh tiếp cận việc thiết kế cho nam giới ra sao?
Yamil: Vẫn còn rất nhiều không gian để khám phá trong những quy tắc về trang trọng và kỹ thuật may cổ điển. Có thể những chuẩn mực này từng được chạm tới trước đây, nhưng vẫn còn chỗ để tiếp tục thử nghiệm và mở rộng. Chi tiết mới là thứ định hình một bộ trang phục—từ vai, tay, đường may đến màu sắc và chất liệu. Mùa này, chúng tôi tập trung vào sơ mi và blazer, với những đường may chéo, sơ mi có khe hở để thắt theo ý thích, blazer kéo dài với túi đặt lệch. Chúng tôi tưởng tượng một loại menswear Mỹ Latinh, lấy cảm hứng từ vẻ thanh lịch và chất điện ảnh của phim thập niên 1950–1970. Đây là cách vừa tôn vinh truyền thống, vừa mở ra khả năng mới trong khuôn khổ đó. Cuối cùng, điều quan trọng là sản phẩm được mặc bởi ai và họ mặc nó thế nào.
Angelo: Tôi không xem menswear như một phạm trù cứng nhắc, mà như một sân khấu biểu diễn. Tôi không muốn xóa bỏ sự nam tính, mà muốn mở rộng nó, để thấy sự mong manh và tính nhục cảm có thể sống cùng các quy tắc truyền thống của menswear.




Esquire từ lâu đã quan sát cách đàn ông thể hiện khát vọng thông qua trang phục. Với anh, khát vọng ấy trông như thế nào khi được thể hiện qua thiết kế Caribe trên sàn diễn thế giới?
Angelo: Đó là sự hiện diện mạnh mẽ—một cách giành lại không gian lẫn tiếng nói. Tham vọng Caribe biến cả sự mong manh lẫn tính ngẫu hứng thành nét thanh lịch, thành sức bền. Nó mới mẻ, sống động và đầy năng lượng.
Ảnh lookbook: Krischan Singh
